Ngụy Nghiễm chạy tới Đại Quận ngay trong đêm, canh ba hôm đó ra khỏi thành, một mình đi giữa chốn hoang vu, nhìn núi xanh xa lắc và một vùng trăng sáng giữa trời đêm xanh thẫm, bóng người đứng lặng thinh.
Chỉ một chốc lát sau, sau lưng hắn có hai con ngựa chiến đang phi tới. Lúc tới gần, một người trong đó vội xuống ngựa trước tiên, nhanh chóng đi tới bên Ngụy Nghiễm, cúi đầu bái lạy. Đây chính là thiên kị trưởng của dân tộc Hung Nô Hô Diễn Liệt từng được Ngụy Nghiễm thả đi.
Ngụy Nghiễm tức giận nói: "Ngươi to gan thật nhỉ, dám dẫn người đi dạo ở biên cảnh nữa sao! Nếu quân đội đánh nhau, ngươi tưởng ta sẽ hạ thủ lưu tình à?"
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: