Công Nghi Thừa đã ngoài năm mươi tuổi, khuôn mặt mười phần gầy guộc, dáng người cũng giống như cành cây khô. Bề ngoài nhìn qua thường thường không có gì ấn tượng, trên cằm có một chòm râu dê, một đôi mắt xếch lại lộ vẻ nhìn thấu lòng người, cay độc, tinh thông trù tính, áo choàng vải xám mặc trên người nhìn hơi cũ, thật khiến người ta rất khó tin tưởng, người như vậy lại là một trong hai vị tiên sinh tiếng tăm lừng lẫy thiên giáo, một mưu sĩ địa vị cực cao đi theo bên cạnh giáo thủ.
Hắn gia nhập thiên giáo đã gần ba mươi năm. Đi theo giáo thủ trải qua rất nhiều chuyện, có thể nói sớm đã quen nhìn sóng gió, không chút sợ hãi. Chỉ là khi người của Tạ Nguy tìm tới cửa, mời hắn qua phủ một lần, vị “cáo già” đa mưu túc trí này vẫn ngửi ra mấy phần bất thường.
Nhưng Công Nghi Thừa không sợ Tạ Nguy. Dù sao giáo thủ nuôi người này hai mươi năm thậm chí thu làm nghĩa tử, cực kì tín nhiệm, nhưng thân thế Tạ Nguy dù sao cũng đặc thù, loại tín nhiệm này tột cùng đến loại trình độ nào, chỉ sợ không dễ xác định. Hắn chỉ là có chút ngại phiền phức.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: