Giáo chúng Thiên Giáo vốn định đi ra theo cửa thành Đông, bây giờ lại theo Trương Già đi cửa thành Tây, mà lúc nãy lại có một nhóm nhỏ giáo chúng Thiên Giáo đã đi qua hướng cửa thành Đông bên kia, Hoàng Tiềm không khỏi âm thầm sinh ra mấy phần lo nghĩ.
Nếu như lời Trương Già đã nói lúc trước, những người đã đi cửa thành Đông, chỉ sợ là lành ít dữ nhiều rồi.
Hắn yên lặng chờ một lát không nghe thấy câu trả lời của Trương Già, trong lòng càng lúc càng tin tưởng thân phận người này không hề tầm thường, thế là lại không dám đắc tội hắn, cân nhắc một hồi mới nói: “Giờ đây đã ra khỏi thành rồi, xem như tạm thời yên ổn. Trong giáo vốn dĩ đã phái người tới tiếp ứng, chỉ có điều người ở phía thành Đông vẫn không có tin tức gì, tối nay lại xảy ra chuyện lớn như vậy, trong thành tất sẽ không yên ổn. Đêm nay đã khuya rồi, Trương đại nhân, chư vị giáo chúng cùng với các vị bằng hữu cùng trốn ra đây, chi bằng cùng chúng ta tìm một chỗ nghỉ chân ở ngoài thành trước đã?”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: