Con ngựa “khiêm tốn” kia của Tiêu Định Phi, không ngừng phát ra tiếng leng ca leng keng suốt cả chặng đường đi. Lúc đầu người ta nghe còn cảm thấy khá phiền, nhưng cứ như vậy nghe mãi lại thành quen, thậm chí còn cảm thấy kiểu vui thú kỳ lạ, phảng phất như thổi vào hành trình khô khan đơn điệu này một màu sắc cực kỳ mới lạ.
Trời xế chiều, cuối cùng bọn họ cũng đã tới được ngoài thành Thông Châu.
Khương Tuyết Ninh nhớ tới kế hoạch đã bàn với Trương Già bên bờ sông lúc trưa, nghe nói sắp vào thành, còn căng thẳng mấy phần. Không ngờ Hoàng Tiềm đang cưỡi ngựa đi đằng trước, dẫn đầu ghìm cương ngựa lại, đỡ Phùng Minh Vũ từ trên ngựa xuống, nói với mọi người: “Mời các huynh đệ nghỉ ngơi ngoài thành trước đã, chúng ta chờ lát sau hãy vào thành.”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: