Qua nguy hiểm, lúc cả đoàn người bình an trở về kinh thành, đêm đã xuống.
Phía Khương phủ sớm phái người ra cửa thành đón. Vậy mà Khương Bá Du lại đích thân đến. Nữ nhi nhà mình không hiểu sao rơi vào tranh chấp như thế, còn bình yên vô sự trở về, lúc nhìn thấy Tạ Nguy, không tránh được lại nhắc lại những lời cảm động và nhớ nhung như trong thư, sau đó mới bảo hạ nhân trong phủ vội vàng đón Khương Tuyết Ninh trở về.
Trong kinh thành đã bắt đầu đón tết, ngày tốt lành như đầu năm mùng một, trong đêm còn có hội đèn lồng náo nhiệt. Phố dài phồn hoa, nối liền không dứt. Hết thảy đều quen thuộc, nhưng Khương Tuyết Ninh ngồi trong xe ngựa nhìn ra, lại cảm thấy có chút lạ lẫm, còn lâu mới chân thực thân thiết như núi rừng hoang sơ thấy được bên ngoài.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: