Sớm hôm sau thức dậy đi học, vành mắt Khương Tuyết Ninh hơi sưng đỏ lên. Người khác đương nhiên thấy được, chỉ thầm nghĩ hôm qua không rõ nàng đi Minh Phượng cung nói gì với Nhạc Dương trưởng công chúa, mới thành ra như thế, trái lại không dám hỏi nhiều.
Phương Diệu lại suýt chút không dậy nổi.
Cung nhân bên Ngưỡng Chỉ Trai tranh thủ thời gian kéo nàng từ đống chăn ấm ra, nàng làm loạn một lúc, sau khi rửa mặt, đầu nặng như chì, chân tay bủn rủn đi ra, thấy Khương Tuyết Ninh nhã nhặn trầm tĩnh đứng dưới hiên, mặt mày liền như khóc tang: “Có phải đêm qua ta uống say rồi không? Không xảy ra chuyện gì xấu, không nói gì linh tinh mạo phạm Trưởng công chúa điện hạ chứ?”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: