Nhưng cuối c*̀ng Tạ Nguy không hỏi, chỉ đáp: “Ta không buồn ngủ.”
Khương Tuyết Ninh đi tới trước mặt hắn ngồi xuống, khom lưng kéo mấy nhánh cây bên cạnh qua, lẩm bẩm: “Ta c*̃ng ngủ được một lúc rồi, lửa có ta canh chừng, nhìn tình hình tuyết này chốc lát không ngừng được, cho dù không buồn ngủ, tiên sinh c*̃ng đi nghỉ ngơi một lúc đi. Trong thời tiết này, càng nghỉ ngơi không tốt càng dễ sinh bệnh, người ngã xuống, người gặp phiền toái chẳng phải sẽ là ta sao?”
Lời này, nói ra rất trái ý dối lòng.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: