Gần như trước mắt vừa tối sầm, Khương Tuyết Ninh đã mất đi ý thức. Sau đó, trong lúc không có tri giác, giống như bước vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê, lúc đầu nàng cảm thấy lạnh lẽo, tiếp đến dần cảm giác được thân thể ấm áp ở bên cạnh, tiếp nữa thì lạnh lẽo biến mất.
Thế mà nàng lại ngủ một giấc thật ngon.
Có lẽ bởi vì lần bị mắc kẹt này, nàng vừa phải lo lắng cho tình cảnh của mình, lại phải lo lắng cho tình hình của Tạ Nguy, trong lòng một mực căng như dây đàn. Bây giờ rốt cuộc cũng nhắm mắt lại, cho dù vẫn còn chút bất an, nhưng vẫn không thể đè ép nổi cảm giác mệt mỏi, hoàn toàn chìm vào giấc ngủ mê man.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: