Gối đầu kia đánh người cũng không đau, Tạ Nguy đón được lại trả cho nàng, hắn thì đứng cạnh đó, giơ ngón tay lên môi ra hiệu im lặng, cười trầm trầm.
Lần này xem như Khương Tuyết Ninh không dám nữa.
Nàng cắn răng căm hận đứng dậy, đi vội ra sau bình phong tắm rửa. Chỉ là người ngồi trong thùng tắm chứa đầy nước kia, cho dù biết rõ những lời vừa rồi Tạ Nguy nói ước chừng đa phần là đùa giỡn, nhưng trong đầu lại thật sự không quên được, không ngừng vang vọng. Nhất thời chỉ cảm thấy cả chiếc khăn vắt trên thành thùng tắm cũng bẩn, tắm một lúc không những không rửa sạch, còn tắm vào đầu mớ suy nghĩ loạn thất bát tao.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: