Hôm qua vẫn là trời trong nắng đẹp, chạng vạng tối thậm chí có thể trông thấy ráng chiều. Nhưng đến hôm nay xe ngựa của Khương Tuyết Ninh vừa ra khỏi phủ, ngoài trời đã âm u, ráng hồng dày đặc trên tầng trời thấp, gió lạnh xào xạc sau lập đông đã có mấy phần lạnh thấu xương.
Trời sắp mưa rồi. Phố lớn ngõ nhỏ người buôn bán nhỏ sớm đã cuống quít dọn hàng, kinh thành náo nhiệt bỗng trở nên trống trải an tĩnh hơn rất nhiều. Chỉ có vài đám lá rụng bị gió xoáy cuốn bay tơi tả dọc theo dãy nhà san sát.
Tầng Tiêu lâu không còn bao nhiêu khách. Thời tiết thế này, sẽ không có nhiều người tới. Người hầu bàn bận rộn cả một ngày đang tựa bên quầy nói với chưởng quỹ vài câu, không ngờ, đúng lúc này bên ngoài vọng tới tiếng xe ngựa dừng lại, đứng trước cửa Tầng Tiêu lâu. Hầu bàn sửng sốt một chút, mới vội vàng ra ngoài chào hỏi.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: