*Một vế của câu “Nhất chiêu tiên, cật biến thiên” là tinh thông một nghề hiếm có, kiếm ăn khắp nơi, tương đương với nhất nghệ tinh, nhất thân vinh.
“Mặc dù không biết ngươi nghe được tin tức từ đâu, nhưng ta đã phái người hỏi thăm rõ ràng, thực sự có một người tên Nhâm Vi Chí như vậy, nhà hắn đúng là có giếng muối lâu đời, chỉ là hiện tại đã không làm ra muối được nữa, đến đầy tớ trong nhà cũng không còn mấy người.”
Thấy đã gần đến khách đ**m Thục Hương, Vưu Nguyệt mới nói với Vưu Phương Ngâm, “Thân phận của ta khác ngươi, khách đ**m Thục Hương này cũng không biết là nơi ô uế bẩn thỉu gì. Đến lúc đó ta sẽ cho xe ngựa dừng bên ngoài, đến trà lâu đối diện chờ ngươi. Ngươi ngươi đi vào hỏi rõ ràng mọi chuyện rồi ra tìm ta. Nếu có ai hỏi thân phận ngươi, cứ nói ngươi chỉ đến thám thính tin tức, sau lưng còn có chủ nhân. Chớ vì không có mặt ta ở đó mà làm loạn!”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: