Đồ mất mà tìm lại được, tự nhiên nên vui mừng. Nhưng người trả lại là Tiêu Xu, chuyện này kỳ lạ biết bao nhiêu, Khương Tuyết Ninh nhìn thế nào cũng thấy không quen. Cũng may Tiêu Xu không có ý dựa vào cái này mà khơi ra chuyện gì, sau khi trả lại túi thơm liền đi. Thế là Khương Tuyết Ninh lại tiếp tục vui vẻ xem Chu Bảo Anh cùng Phương Diệu tỉ thí.
Lúc này hai người đang đánh cờ vây. Phương Diệu đã khựng lại ở nước này rất lâu rồi, phân vân mãi không hạ được cờ. Chu Bảo Anh buồn bực ngán ngẩm ra mặt, liền theo Khương Tuyết Ninh bóc đậu phộng ăn, còn quay đầu nhìn Diêu Tích cùng Vưu Nguyệt một cái, hiếu kỳ nói: “Hai vị tỷ tỷ cũng đi thưởng mai sao?”
Diêu Tích thấy Tiêu Xu rời đi mới thở phào một hơi, nay nghe Chu Bảo Anh hỏi vậy, lập tức lại căng thẳng, miễn cưỡng tỏ ra như không có việc gì cười nói: “Cũng có đi, nhưng ở đó không bao lâu, đều là nói chuyện cùng các nương nương thôi.”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: