Trận mưa ngày đông, gió bấc thổi lạnh buốt. Người đi trên đường phố vốn không nhiều, lúc này càng thêm quạnh quẽ. Các quán xá trong kinh cũng vắng người, lão bản tiểu nhị rảnh rỗi ngồi nhìn trời mà than thở.
Chỉ là không lâu sau khi trời đổ mưa, cuối con đường tĩnh lặng kia lại truyền đến tiếng vó ngựa lộc cộc, vang dội, nối liền một mảnh không dứt, hòa lẫn tiếng giục ngựa.
Chưa được một lát liền có một tướng quân cao cao người khoác khôi giáp, râu tóc xám trắng phi ngựa, dẫn theo một đám kỵ binh chạy ngang qua phố, hướng tới nơi trú đóng của cấm quân ở cửa thành mà đi.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: