Hoàng đế trẻ tuổi, tương cận nhi lập (hơn hai mươi gần ba mươi tuổi), nhìn bóng lưng còn có vẻ phong tư anh tuấn bừng bừng phấn chấn, nhưng nếu nhìn chính diện, hai hốc mắt đã hơi lõm sâu, lộ chút túng dục quá độ.
Bên kia bàn cờ, ngồi đối diện hắn là một hòa thượng mặt lớn miệng rộng. Chỉ là hòa thượng này cũng không giống dáng vẻ của hòa thượng bình thường khác, thần sắc không có sự hiền hòa, bề ngoài mười phần khôi ngô, đôi mắt tam giác treo ngược, nhìn thế nào cũng giống hung thần ác sát. Đây là quốc sư đương triều, Viên Cơ hòa thượng.
Tiêu Viễn biết, bốn năm trước Thẩm Lang có thể thuận lợi đăng cơ, hòa thượng này tựa hồ cũng có công lao trong đó, tuy không lớn như Tạ Nguy, nhưng lại rất được hoàng đế tín nhiệm, thêm thái hậu nương nương ưu ái người nhà Phật, nên xây một ngôi chùa cho hắn không nói, còn phong hắn làm quốc sư.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: