Ngày thứ hai sau khi Đồng Kỳ sinh xong, Trương Hoài Viễn đã ôm một bó hoa đến bệnh viện, anh nhìn thấy Đồng Kỳ ở trong trung tâm ở cữ, Trương Hoài viễn có hơi đau lòng, nhưng lúc trông thấy nụ cười trên mặt cô, nỗi đau của Trương Hoài Viễn lại chìm vào trong nụ cười đó, Đồng Kỳ cười nói: “Ngồi đi, ngẩn người cái gì thế?”
Trương Hoài Viễn hoàn hồn, kéo ghế ngồi xuống trước mặt cô, nói: “Bảo bối à, chúc — mừng.”
Đồng Kỳ mỉm cười: “Gọi thân thiết như vậy không được đâu.”
🔒
Chương VIP / Đọc Trước
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website:
Đã có tài khoản? Đăng nhập ngay để tiếp tục đọc nếu đã đăng ký VIP.