Nguyễn Miên mơ thấy một giấc mộng.
Cô mơ thấy mình quay trở lại trường Trung học số Tám, một lần nữa trở thành bạn cùng bạn với Trần Ngật. Những cảnh tượng trong quá khứ ùn ùn kéo về trong giấc mơ, nỗi buồn và sự chua chát như được lặp lại, khiến cho Nguyễn Miên trong mơ mãi mà không thể buông được.
Giấc mơ đó vừa dài vừa hỗn loạn, có rất nhiều đoạn ký ức ngắn ngủi như cưỡi ngựa xem hoa [1]. Cô lấy thân phận là một người ngoài cuộc, nhìn Nguyễn Miên quyết chí tiến lên tại đại hội thể thao của trường, nhìn Nguyễn Miên buồn thật lâu thật lâu chỉ vì một câu nói của người mình thích, nhìn Nguyễn Miên đã vô số lần thầm khóc trong đêm vắng.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: