Trần Ngật không làm gì Chu Viễn cả, nói đúng ra là anh chẳng thèm động thủ, tán gẫu với Chu Viễn là vì anh nhìn thấu sự yếu đuối nhu nhược của anh ta nên dùng lời nói để đánh gục mặt đen tối trong nội tâm của Chu Viễn mà thôi.
Có lẽ anh ta yêu Lâm Gia Hủy, nhưng trước khi yêu Lâm Gia Hủy anh ta càng yêu bản thân mình hơn. Đối với việc Lâm Gia Hủy bỏ đi không lời từ biệt, anh ta có áy náy, nhưng sự áy náy này không đủ để anh ta bỏ hết tất cả những gì mình có vì Lâm Gia Hủy.
Chu Viễn tự cho rằng bản thân thâm tình chẳng qua chỉ lừa được chính anh ta mà thôi, nếu thật sự muốn giữ chị ấy lại, Lâm Gia Hủy và anh ta có nhiều bạn chung như vậy, thậm chí cũng biết cả quê quán của chị ấy, có rất nhiều thứ có thể trở thành manh mối cho anh ta tìm kiếm, việc gì phải đau khổ chờ đợi ở nơi này.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: