Tiếng của Triệu Thư Dương chẳng khác gì sét đánh bên tai Nguyễn Miên và Trần Ngật. Hai người đều sững sờ, vừa ngẩng đầu lên, bóng dáng Phương Như Thanh chợt lóe qua cửa sổ.
Nguyễn Miên như đứa trẻ yêu sớm bị cha mẹ bắt gặp, hoảng loạn đến nỗi chỉ biết đẩy cánh tay Trần Ngật, “Anh đi đi.”
Trần Ngật lại bình tĩnh hơn, còn nắm lấy tay cô, “Đi gì mà đi, chúng ta có phải yêu sớm đâu.”
🔒
Chương VIP / Đọc Trước
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website:
Đã có tài khoản? Đăng nhập ngay để tiếp tục đọc nếu đã đăng ký VIP.