Bìa của cuốn sổ đã có chút phai màu, chữ viết trên trang giấy ố vàng cũng hơi mờ, nhưng không ảnh hưởng đến việc nhận dạng.
Trần Ngật mở trang đầu tiên ra, trên đó chỉ có hai dòng chữ, một dòng ghi mốc thời gian nào đó khá lâu và đối với anh không có gì ấn tượng mấy, dòng kia lại là một câu nói mà anh vô cùng quen thuộc.
— 16/08/2008.
🔒
Chương VIP / Đọc Trước
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website:
Đã có tài khoản? Đăng nhập ngay để tiếp tục đọc nếu đã đăng ký VIP.