Giọng nói trong phòng vẫn còn tiếp tục, nhưng lúc này, trong đầu Bùi Vân Khiêm chỉ có câu nói ‘Hắn có ơn với ta, làm người không thể vong ân phụ nghĩa’, còn lại nửa chữ cũng không thể nghe lọt vào tai.
Bây giờ Bùi Vân Khiêm chỉ cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, so với gió bên ngoài viện còn thấu xương hơn, lạnh tới mức trái tim hắn như chết lặng, không có nửa phần tri giác.
Gió trong viện hết đợt to tới nhỏ, mãi cho đến khi bùa hộ mệnh bị gió thổi rơi xuống bên chân, hắn mới khôi phục tinh thần.
🔒
Chương VIP / Đọc Trước
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website:
Đã có tài khoản? Đăng nhập ngay để tiếp tục đọc nếu đã đăng ký VIP.