Lúc Thẩm Xu đi theo Bùi Vân Khiêm trở lại doanh trướng thì trời cũng đã tối hẳn, từng trận sênh ca từ bên doanh địa bên kia truyền tới cũng đã ngừng, ban đêm yên tĩnh chỉ còn lại tiếng vó ngựa lộc cộc và tiếng hô hấp khẽ khàng của đối phương.
Bùi Vân Khiêm giao ngựa cho Chu Tước dắt trở về, dọc theo đường đi cẩn thận nắm lấy tay Thẩm Xu, luôn miệng tự trách đáng ra không nên đưa nàng đi cưỡi ngựa, nghe lời này trong lòng Thẩm Xu cảm thấy có chút không được tự nhiên, cảm giác những lời như vậy đáng ra không nên thốt ra từ miệng người như Bùi Vân Khiêm vậy.
Có lẽ, đúng như lời Tần Tuần nói, đối với Bùi Vân Khiêm, nàng là một người đặc biệt.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: