Trời còn mờ sáng, trên con đường dài, không gian vẫn còn vắng lặng. Ngụy Vô Tiện và Lam Vong Cơ cùng đi, chỉ nghe tiếng móng con lừa hoa gõ lộc cộc nhè nhẹ xuống đất.
Ngụy Vô Tiện ngồi trên lưng lừa, vỗ mông nó bồm bộp. Cái túi đeo bên hông nó cứng ngắc, căng phồng những táo, hẳn là đám tiểu bối Lam gia chuẩn bị sẵn cho nó ăn.
Ngụy Vô Tiện móc một quả táo ra đưa lên miệng, mắt dán chặt vào khuôn mặt nghiêng đẹp dữ dội của Lam Vong Cơ, cắn rộp một cái, tiếng nghe giòn rụm. Tiểu Bình Tử thấy có kẻ vô sỉ ăn vụng táo của mình, tức phổng lỗ mũi, dộng vó lừa. Ngụy Vô Tiện không đếm xỉa đến nó, chỉ vỗ thêm mấy cái, rồi nhét trái táo chưa nhai hết vào miệng nó, bảo, "Lam Trạm, ngươi biết không? Người tên Tư Tư ấy, hình như là bằng hữu của mẫu thân Kim Quang Dao."
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: