Ôn Ninh cả người vẽ đầy phù chú màu máu nằm ở trung tâm đại điện, hai mắt trợn trừng, tròng trắng lộn ra ngoài, không hề nhúc nhích. Xem xét xong, Giang Trừng lạnh lùng thốt: "Hắn thế này là sao."
Ngụy Vô Tiện nói: "Hắn có hơi dữ. Ta suýt nữa không khống chế được, nên trước tiên phong bế cho hắn tạm thời đừng nhúc nhích."
Giang Trừng nói: "Lúc còn sống không phải hắn là người nhát cáy cà lăm sao? Sao chết rồi lại dữ vậy."
🔒
Chương VIP / Đọc Trước
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website:
Đã có tài khoản? Đăng nhập ngay để tiếp tục đọc nếu đã đăng ký VIP.