Đám người kia vốn tưởng mình nhất định sẽ chết thảm trong tay Di Lăng lão tổ, sau đó trở thành cái xác biết đi bị hắn thao túng, cả lũ sợ hãi đủ kiểu, ai ngờ, Ngụy Vô Tiện chẳng hề có hứng dây dưa với bọn họ, sau khi nhìn cáo thị xong, hắn vứt đám người kia xuống đất, rồi cứ thế chắp tay bỏ đi.
Hắn không thu hồi mấy con âm linh kia, cả đám ái ái kêu đau vẫn tiếp tục kêu đau, r*n r* ngọ ngoạy vẫn tiếp tục r*n r*, tất cả đều không bò dậy nổi.
Không biết qua bao lâu, chợt có một ánh kiếm màu lam xẹt qua, cả đám bỗng cảm thấy lưng mình nhẹ hẫng. Có kẻ kinh sợ kêu lên: "Ta cử động được rồi!"
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: