Ngụy Vô Tiện nói: "Nhìn cái gì mà nhìn. Có gắng sức nhìn ngàn lần đi nữa, cũng không chọc thủng được lỗ nào trên người ta đâu."
Tất cả mọi người đều nín thở tập trung chờ hắn phóng ngựa sang đây, kết quả phóng sang lại là một câu khua môi múa mép trẻ con, vô lại y như lũ côn đồ thế này, nhất thời cứ như nện đấm lên bông, đá chân vào không khí vậy, cả người ỉu xìu, mặt mày đồng loạt đen thui. Ngụy Vô Tiện lại nói: "Sao lại dùng ánh mắt đó nhìn ta? Lời ta nói không thật à? Bây giờ trong điện Phục Ma này, linh lực còn tồn chỉ có hai nhóm người. Ta, Hàm Quang Quân một nhóm, đám bạn nhỏ bị bắt lên núi mấy hôm trước một nhóm. Những người còn lại, ta dùng từ tay trói gà không chặt để hình dung cũng không quá đáng đâu nhỉ. Nếu ta muốn làm gì các ngươi, đám bạn nhỏ này có thể đỡ nổi không?"
Tô Thiệp hầm hừ: "Bớt nói nhảm đi, ngươi muốn giết cứ giết. Nếu ở đây có ai kêu lên tiếng nào thì không coi là anh hùng hảo hán, ngươi cũng đừng mong có người vẫy đuôi lấy lòng ngươi."
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: