Trước kia trong đại sảnh lầu một của nhà trọ này vẫn còn một vị khách, nay đến người cũng chẳng có. Ngụy Vô Tiện và Lam Vong Cơ bước vào, chọn bàn rồi ngồi xuống, hồi lâu sau cũng vẫn không có ai đến tiếp đón. Ngụy Vô Tiện không thể không dùng đốt ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, kêu: "Làm phiền!"
Lúc bấy giờ tiểu nhị mới chầm chậm bước sang đây. Có lẽ đã quen với cái sự uể oải chán chường trong một thời gian dài, nên có mối làm ăn tới cũng chẳng xốc tinh thần lên nổi. Ngụy Vô Tiện quay về phía thực đơn treo trên tường chọn vài món, y thì vẫn cứ độc một vẻ xa cách khó gần. Lam Vong Cơ cầm chén trà lên nhìn thoáng qua, đáy chén còn chẳng sạch bằng nhà trọ nhỏ kia, thế rồi lại lặng lẽ đặt xuống, không hề đụng vào bất cứ vật gì trên bàn nữa.
Chọn món xong, Ngụy Vô Tiện hỏi: "Xin hỏi lầu hai của các ngươi dùng để làm gì vậy?"
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: