Trong phòng khách tối tăm, Hạ Tuy Trầm đang ngồi trên ghế sô pha, bên cạnh là một chiếc áo vest và một chiếc vali đen cỡ nửa người, giống như đây là cả gia tài của anh vậy.
Cố Thanh Sương pha một tách trà nóng đưa tới, đôi mắt đen nhánh của cô hơi ngây ra, không để ý đến động tác suýt chút nữa thì đụng phải mép bàn trà. Cổ tay trắng như tuyết được anh kịp thời nắm lấy, nhiệt độ lòng bàn tay nhẹ nhàng truyền đến: “Cẩn thận một chút.”
Hạ Tuy Trầm nhận lấy tách trà, tay kia không hề buông cô ra, dọc theo xương cổ tay đến lòng bàn tay, các ngón tay đan xen siết chặt vào nhau.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: