Sau khi rời khỏi nhà họ Hạ, tuyết bên ngoài đã ngừng rơi, gió lạnh buốt thấu xương, tuy không còn cảm nhận được cái lạnh nhưng cơ thể với tay chân đều mất đi nhiệt độ bình thường. Đầu óc Ô Thùy Khê choáng váng lên xe với Hạ Vân Tiệm quay về biệt thự khác, sắc mặt tái nhợt, tóc tai bù xù, người ngoài thoạt nhìn qua trông rất tội nghiệp.
Cô ta bước vào nhà bắt đầu run rẩy khóc, cố chấp dùng ngón tay nắm lấy góc áo của người đàn ông: “Vân Tiệm….Không phải chính miệng anh thừa nhận là anh thích em sao? Để em ở lại nhà họ Hạ được không, em sẽ không kết thân cùng cô của anh nữa, cũng không cần danh phận.”
Cơ thể Hạ Vân Tiệm chịu không nổi trời giá rét, ngay cả mu bàn tay gầy guộc cũng tái nhợt đi, anh cầm lấy trà nóng từ quản gia, ngồi thẳng người trước ghế sa lông mềm mại, lẳng lặng nhìn người phụ nữ quỳ gối khóc trước mặt.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: