Bên ngoài sắc trời còn sớm, mới hơn năm giờ, làn sương nhẹ len lỏi vào cảnh vật trong đình viện, tựa như mùa đông lạnh giá sắp đến.
Bên trong nhà, ánh đèn sáng lên, Cố Thanh Sương trèo từ chăn bông lên người người đàn ông, khuôn mặt dịu dàng của cô áp vào người anh. Lúc cô yên lặng không một tiếng động v**t v*, là cách thể hiện sự gần gũi đặc biệt của cô, chợt cô nói mấy lời không thể tin nổi: “Anh, em đã nghĩ đến rồi… Nếu như có em bé, chúng ta sinh thôi, em đồng ý.”
Đêm qua cô mệt mỏi đến mức không thể sắp xếp được những suy nghĩ hoang mang trong đầu, sau khi tỉnh dậy, Cố Thanh Sương đã nghiêm túc nghĩ về việc mang thai.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: