Đoạn thời gian Đông Lộ mang thai, nôn nghén đến lợi hại, ban ngày không ăn không uống, buổi tối dễ bị đói, hơn nữa thứ cô muốn ăn cũng thiên kỳ bách quái, một lúc lại muốn ăn cái này, một chút lại muốn ăn cái kia, đem Thẩm Thần lăn lộn đến chết đi sống lại, thường xuyên đêm hôm khuya khoắt còn phải bò dậy nấu đồ ăn cho cô.
Hôm nay, trời đã khuya, Thẩm Thần dỗ dành bà cô nhỏ ngủ xong, lúc đang mơ mơ màng màng thì cảm giác quần áo bị kéo kéo, mê mang mở mắt ra, đối diện với đôi mắt long lanh ánh nước của vợ mình.
"Em đói."
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: