Hạ Triều bình thản kể lại chuyện nhà mình.
Có vẻ hắn không để ý lắm về việc ba mẹ ly dị, ngày đó mẹ mang theo em gái ra nước ngoài định cư, lúc rời đi cô bé mới được ba tuổi, còn chưa nói sõi, suốt ngày bám chặt sau lưng hắn gọi anh hai.
Năm đầu tiên đặt chân đến nước C, Hạ Tịch khóc sướt mướt đòi đi tìm anh hai, nhưng trẻ con vốn nhanh quên, một thời gian thật dài trôi qua, nhất là khi đến tuổi đi học, người anh trai này tựa như một thứ búp bê đồ chơi được yêu thích thuở còn bé, nay đã trở nên cũ kỹ, dần dần bị vứt bỏ.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: