“Mày tưởng như vậy, mày tưởng…” Lôi Tuấn nói nửa chừng lại thôi, gã lấy bao thuốc từ trong túi ra, rút một điếu, châm lửa xong lại chửi thề, “Đệt.”
Lôi Tuấn ngồi xổm hút hết điếu thuốc, xong mới đứng lên, trước khi đi nói: “Mày tưởng thế là hay, là sẽ đỡ áy náy? Khốn kiếp, đừng làm chuyện vô ích nữa… Chẳng có tác dụng gì đâu, chuyện quá khứ sẽ không thay đổi, cũng không cách nào bỏ qua được. Lần sau đừng để tao gặp mày nữa, đường ai nấy đi, tao chỉ sợ mình không nhịn được lại tìm người đánh mày thành tàn phế!”
Hạ Triều muốn nói không phải như vậy, nhưng câu nói đến đầu môi lại không thể cất thành lời.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: