Mỗi lần có điểm thi, luôn luôn có cảnh tượng kẻ khóc người cười, thế nhưng Ngô Chính với kinh nghiệm đứng bục giảng nhiều năm đến vậy mà lần đầu tiên gặp phải thể loại như Hạ Triều, rõ ràng cầm kết quả vô cùng thê thảm trên tay, nhưng bằng cách nào đó vẫn hiên ngang chen chúc vào đội ngũ những đứa đang ăn mừng.
Đến phải bội phục. Đúng là một nhân tài.
Bội phục đến độ Ngô Chính không thể chịu nổi nữa, ném liên tiếp mấy cục phấn xuống bàn cuối cùng, vừa ném vừa nói: “Hạ Triều, cậu có tố chất tâm lý vững đấy nhỉ… Tôi bấm đầu ngón tay tính khắp tam giới cũng chưa chắc đã tìm được ai giỏi hơn cậu đâu!”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: