Vạn Đạt mới nãy còn kể lể mình đã có cống hiến lớn lao vì cả lớp như thế nào, chỉ thiếu nước tự cảm động đến phát khóc, kêu vì tờ danh sách này mà suýt nữa đã phải bỏ mình ở lớp 7, vừa đi vào đã bị một đám bên đấy xúm vào hội đồng.
Nghe thấy Hạ Triều nhắc đến vụ sơn móng tay đen, Vạn Đạt lập tức thụt lùi ra sau, bước chân lảo đảo, lôi xềnh xệch Lưu Tồn Hạo nói: “Đù má, mau chạy thôi các anh em!”
Lưu Tồn Hạo suýt thì không đứng vững, nhảy dựng lên, lúc đứng phắt dậy làm đổ cả cái ghế đang ngồi: “… Rút lui rút lui rút lui, chạy nhanh lên!”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: