Xe còn chưa dừng lại, Tần Liệt đã phóng xuống, dùng tốc độ kinh hoàng lao về phía cô rơi xuống.
Từ Đồ nằm nhoài người bên khe núi, may mà chụp được điện thoại, nhưng bị mất thăng bằng, trên mặt đất đầy bùn sình lầy lội, không giữ được trọng tâm, cơ thể từ từ trượt xuống. Cánh tay còn lại quơ quào tìm chỗ bấu víu, cỏ dại hai bên bị cô túm lấy, nhưng càng cử động thì càng trượt nhanh hơn, đầu óc quay cuồng choáng váng, thế giới nghiêng đảo, thân thể như mất hết trọng lượng rơi xuống.
Từ Đồ nắm chặt điện thoại, lòng thầm nghĩ lần này thôi xong rồi, đột nhiên nghe thấy tiếng gọi lớn, cô nhắm nghiền hai mắt, hét lên: “Tần Liệt, cứu em…”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: