Số lần Đường Duệ tới nhiều hơn, cho dù không thích thì ít nhiều cũng trở nên có chuyện để nói, thái độ Thành Linh lại hơi mềm hoá, vì thế trái một câu phải một câu đều có thể trò chuyện.
Chu Dương đứng một bên nghe xong, anh cúi đầu nhẹ nhàng l**m khóe môi, tay cắm trong túi, cười đoạt lời nói: “Dì Thành, giờ này đã muộn, cũng nên đi rồi.”
Chính trò chuyện Thành Linh đang tán gẫu sửng sốt, sau đó nhìn đồng hồ trên bàn, đã gần 9 giờ rưỡi.
🔒
Chương VIP / Đọc Trước
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website:
Đã có tài khoản? Đăng nhập ngay để tiếp tục đọc nếu đã đăng ký VIP.