Giống như phụ họa cho câu hỏi của Hứa Điện, ngoài trời ầm một tiếng, tiếng sấm cực đại vang vọng giữa không trung, Mạnh Oánh bị dọa đến sắc mặt trắng nhợt, làm cho cô tỉnh hết cả ngủ, mông lung nhìn người trước mặt, nhất thời còn chưa hoàn hồn sau tiếng sấm.
Sắc mặt Hứa Điện không tốt, nhưng vẫn đưa tay kéo cô vào trong ngực, che kín lỗ tai của cô, sau đó ôm người đi vào, thuận thế đóng cửa.
Trong phòng không bật đèn, bên ngoài trời tối đen như mực, rèm cửa sổ sát đất bị gió thổi bay phần phật, mùi hương nhàn nhạt của anh cứ quẩn quanh bên chóp mũi khiến Mạnh Oánh đã kịp định thần, nhịp tim c*̃ng bình ổn lại, cô cựa quậy thoát khỏi vòng tay của anh, Hứa Điện cúi đầu nhìn cô, đưa tay mở đèn trong phòng.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: