Trở lại trong phòng, lọ thuốc băng bông đã qua sử dụng bày ra khắp cả bàn, Mạnh Oánh đi qua, khom lưng dọn dẹp, chân Hứa Điện quá dài, không cẩn thận đạp một cái làm mấy bình thuốc rơi ra, còn có băng gạc c*̃ng rơi dưới bàn trà, Mạnh Oánh quỳ trên mặt đất, nhặt hết lên, xếp những đồ còn sạch vào hộp y tế.
Ngoài cồn tiêu độc còn có thuốc, do điều chế từ các loại thảo dược nên mùi hương có hơi nồng, đóng nắp lại, Mạnh Oánh ngồi trên ghế sa lon, sau lưng đã thấm chút mồ hôi, cần phải tắm rửa giặt đồ.
Cô không nhúc nhích, tiếp tục nằm lì trên ghế sô pha.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: