Khu biệt thự ở đây cực kỳ yên tĩnh bất kể ngày hay đêm, nếp sống sinh hoạt cũng rất thoải mái dễ chịu, tốt hơn rất nhiều so với tiểu khu Hinh Nguyệt của Mạnh Oánh, bởi vậy lúc này trong phòng khách yên tĩnh đến mức nếu có một cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy được, Triệu Kiều ngồi ở ghế salon đoán chừng tám chuyện say sưa trong khung chat, Hứa Điện cùng Hứa Diệc chơi cờ vây cũng không nói lời nào với nhau.
Bản thân rảnh rỗi liền tự khảo nghiệm sức chịu đựng và trí nhớ, Mạnh Oánh từ nghiêng người dần dần ghé vào bờ vai của Hứa Điện, chỗ cổ áo của anh có chút hơi ấm cùng mùi hương thoang thoảng của thuốc lá, không quá nồng nặc ngược lại mang hiệu ứng quyến rũ không ngờ, một tay Hứa Điện rảnh rang thì cầm lấy tay cô, tinh thần tập trung trên bàn cờ nhưng bàn tay thì cứ mãi quấn quýt tay cô không rời.
Mặc kệ là nhìn từ góc độ nào, cũng muốn dừng mắt vào hai người bọn họ lâu hơn một chút, nam thanh nữ tú, dù chẳng nói với nhau lời nào, chỉ là nhẹ nhàng tựa vào nhau, vô thức làm những cử chỉ thân mật, vậy mà trông cực kỳ bắt mắt..
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: