Tất cả cửa sổ trong phòng đều đóng, nhưng độ ẩm vẫn khiến người ta cảm thấy dính dáp khó chịu.
Trước mặt còn có một người đàn ông ướt sũng từ đầu đến chân, Mạnh Oánh nhìn xuống cái ván giặt đồ gồ ghề kia, quỳ bình thường đã đau huống hồ gì là phải quỳ lên chiếc ván giặt đồ hõm sâu như vậy.
Cô không dùng mấy thứ này, chỉ có mẹ cô hay dùng giặt quần áo theo thói quen, Trần Kiều vẫn duy trì cách giặt quần áo thời xưa, quần áo đổ đầy trong bồn tắm, bên thành bồn là chiếc ván giặt đồ, bà ngồi ghế đẩu nhỏ, ra sức chà thật mạnh quần áo lên chiếc ván, nào là cổ áo, tay áo, bà cảm thấy giặt như vậy sẽ sạch hơn rất nhiều.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: