Thẩm Trạch Xuyên trong chùa Chiêu Tội nhận được sở học cả đời của Tề Huệ Liên. Sáu năm trước khi y quỳ rạp dưới chân Tề Huệ Liên, y đã biết rõ mình sắp phải đi trên một con đường nào đó. Y rèn luyện cốt nhục trong thống khổ cùng sốt ruột, y từng khờ dại cho rằng dựa vào quyền mưu tính toán có thể lật tung cản trở từ thế gia.
Nhưng mà y bại rồi.
Thẩm Trạch Xuyên nhìn về phía trước, nước sông róc rách chảy trôi như đời người đen kịt không thể quay đầu, vẻn vẹn chỉ vì tinh không phản chiếu mà lấp loé. Y chậm rãi mở quạt tre nhỏ, lại chậm rãi khép lại, nói: “Ta đã rời khỏi Khuất Đô, lại vẫn cứ thân ở lao tù, đây là trừng phạt đối với ta đã từng nghĩ mình may mắn, ta nhất định phải mau chóng tìm ra lối thoát mới. Tiên sinh giao phó niềm tin một đời cho ta, ta đã đồng ý phải vì người đi tới điểm cuối của cuộc chiến này. Trước đây chúng ta ẩn nhẫn là bởi Đại Chu tựa hồ còn chưa tới mức không thể vãn hồi, thế nhưng hiện tại ta hiểu được rồi, nó đã sớm như mặt trời sắp lặn.”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: