Đinh Đào ngồi xếp bằng dưới hành lang, lựa trái cây trong khay bạc, đếm hết lần này đến lần khác. Hắn trông coi chỗ này, không cho bất cứ ai tới quấy rầy. Sắc trời đã tối, trên tường viện còn sót lại vài sợi tà dương, ánh chiều tà trên lá hoè dần vỡ.
Thẩm Trạch Xuyên mới tỉnh, bởi vì ngủ quá lâu quá sâu nên bây giờ eo mỏi lưng đau, cực kỳ uể oải. Y mở cửa phòng thấy Đinh Đào lại ngây người mất một lúc.
Đinh Đào bị Thẩm Trạch Xuyên nhìn mà vò đầu bứt tai, cả người không thoải mái. Bàn tay đang nắm trái cây giấu sau lưng, hắn thấp thỏm nói: “Công tử, ăn, ăn cơm đi.”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: