Thổ phỉ nào liệu được bách tính ngoài thành sẽ đoàn kết tấn công tới, âm thanh giậm chân kia hệt như sấm dậy. Tiếng mắng, tiếng khóc hỗn loạn vào nhau như hồng thủy nhấn chìm thổ phỉ. Bọn họ đã đỏ cả mắt, vừa đánh nhau vừa cùng gào lớn: “Ác tặc đáng giết!”
Thổ phỉ làm sao địch nổi nhiều người như vậy, cục đá, bát vỡ bay loạn tứ phía, đập cho bọn thổ phỉ chạy trối chết. Đường chủ kia thấy tình thế không ổn, đang muốn bỏ chạy, quay đầu lại nhìn, thân tín của Thái Vực đã chạy về mất dạng từ lâu rồi!
“Rùa chết nhát!” Đường chủ giận tím mặt, cũng nhanh chân bỏ chạy.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: