Người Tiêu Trì Dã nóng rực, phi ngựa đến tận nửa đêm, lúc này cảm thấy khắp người toàn là mồ hôi. Hắn thu tay về tiếp tục cởi giáp, nhìn Thẩm Trạch Xuyên chống thân dậy, nói: “Buổi tối ăn chưa? Ta có tìm ít đồ lót bụng đấy. Trên đường về gặp ngựa trạm dịch đưa thư, ta chặn lấy rồi, thư ngươi gửi đang ở trên người ta.”
Thẩm Trạch Xuyên vốn chuẩn bị xuống giường lại ngừng động tác, y lập tức ngả thân xuống, cứ như vậy nhìn Tiêu Trì Dã, ánh mắt mang chút ý vị mê hoặc, hỏi hắn: “Cất ở đâu rồi?”
Tiêu Trì Dã nhấc ngón tay chỉ chỉ vào ngực.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: