Thương Tiến Tửu, Chương 167: Khách đến
Trời đêm tù mù không ánh sao. Lục Nhĩ thở hổn hển ra khói trắng, lão chẳng rõ mình còn sống hay đã chết. Lão bị treo lên đây như mớ bông bị gió thổi rách, nhẹ tựa lông hồng.
Cát Đạt không đạp được cái nỏ, hắn bèn đẩy thuộc hạ bên cạnh ra tự mình nghiên cứu, vẫn tiếp tục nói gì đó bằng tiếng Biên Sa, bọn chúng không quen dùng mấy cái thứ quân giới hạng nặng kiểu này, thuộc hạ mới gọi cả thổ phỉ đến xem. Cát Đạt mở bị nước ra uống, m*nh tr*n đứng đợi trong đêm khuya giá rét.
🔒
Chương VIP / Đọc Trước
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website:
Đã có tài khoản? Đăng nhập ngay để tiếp tục đọc nếu đã đăng ký VIP.