Thiết kỵ Ly Bắc tạm giữ quân nhu, thổ phỉ đưa trở lại Từ châu. Thẩm Trạch Xuyên chỉ mang theo mười mấy Cẩm y vệ và một ít hàng hóa, cải trang thành người hành thương* lên Bắc, không đi thẳng đến Đôn châu mà vòng qua Phàn châu, đi bằng quan đạo của Đôn châu, tiến vào từ cửa Tây.
(*Hành thương vừa có nghĩa là người bán hàng rong, vừa có nghĩa là người buôn bán lương thực, hai nghĩa này có hai cách phát âm khác nhau, tạm thời mình vẫn để là hành thương.)
Lục Nhĩ kéo kín mũ quanh cổ, vểnh mông lẽo đẽo theo sau Phí Thịnh. Chỉ cần đôi mắt lão láo liếng một cái là Cẩm y vệ sẽ đùn y lên giữa trung tâm ngay, chèn nghẹt lão không nhúc nhắc nổi. Lão từng là bồ câu đưa tin của Lôi Kinh Chập, linh thông tin tức, quen ngả quen nẻo Đôn châu không ai bằng, để lão dẫn đường thì đỡ được rất nhiều phiền phức. Nhưng con gà già này gian cực kỳ, ban đầu tính chạy trốn, bèn bôi mặt đen sì, trà trộn vào toán thổ phỉ, đến cả Phí Thịnh cũng suýt bỏ qua.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: