Đỉnh Phủ Tiên đang sập, lúc ngẩng đầu lên Tiêu Trì Dã mém tí nữa là đã bay luôn cả hồn! Hắn bám một tay vào mái hiên, chẳng biết đạp lên đầu ai, trèo lên mái chạy bạt mạng. Lúc nhảy lên ôm lấy Thẩm Trạch Xuyên bị quán tính văng ngã ra ngoài, ngay tức thì dang tay ôm kín Thẩm Trạch Xuyên vào lòng, áo giáp va rầm vào nóc nhà, sượt qua ngói bay tá lả.
Thần Dương ghìm ngựa vung roi, chỉ về phía mái hiên vội vàng hô: “Lão Hổ đỡ người!”
Tiêu Trì Dã thở phì phò, hai cánh tay tê rần chống mình, mồ hôi chảy dọc cổ. Giữa đống đổ nát, hắn dùng ngón tay run run qua loa gạt tóc trên má Thẩm Trạch Xuyên ra, xác nhận Thẩm Trạch Xuyên vẫn còn đang th* d*c. Họng hắn mơ hồ mắng một câu gì đó, ôm Thẩm Trạch Xuyên thật chặt, chặt đến nỗi Thẩm Trạch Xuyên ho khù khụ giữa khói bụi.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: