Đàm Đài Hổ vẫn đang bộc bạch: “Tổng đốc muốn tôi thủ Đôn châu, tôi tuyệt không hai lời, nhưng không bỏ được các anh em ở Ly Bắc, lại càng không bỏ được Tổng đốc. Đôn châu là chốn ban đầu của anh tôi, tôi thật là…”
Ngón tay của Tiêu Trì Dã vùi vào trong tóc Thẩm Trạch Xuyên, hắn gắng nhịn k*ch th*ch, dùng ngón cái mân mê tai của Thẩm Trạch Xuyên, khêu viên ngọc châu đến gần như ửng đỏ. Cửa sổ đang mở, chốc chốc vài tiếng sấm lại vang lên, Tiêu Trì Dã đều bỏ ngoài tai.
Trong ngoài ngăn cách qua rèm trúc, tiếng của Đàm Đài Hổ rất rõ. Hai má Thẩm Trạch Xuyên đỏ ửng, lưỡi miệng ngồn ngộn, mềm đến mức có thể cọ được ra nước. Y chỉ nảy lòng tham nhất thời mà thôi, đâu có nghĩ là lại khó làm đến thế, không chỉ bị ních đầy, lại còn bị nghẹn đến ứa cả nước mắt.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: