Thương tiến tửu, Chương 233: Vì yêu mà sợ
Khi Thẩm Trạch Xuyên về phòng, mưa vẫn đang rơi, y khoác áo rộng không xỏ guốc mộc, đi trên lối nhỏ về phòng ngủ nghe thấy vài tiếng sấm rền, làn gió ẩm ướt xuyên thấu tấm vải thưa che cửa sổ mới phả lên má y, tiếng mưa dày đặc đan xen xua tan phiền muộn ngự trong lòng Thẩm Trạch Xuyên đã lâu.
Bên lối nhỏ có giá cắm nến, sáng hơn trong phòng ngủ, Thẩm Trạch Xuyên như muốn hít thở khí bên ngoài, đứng ở đó không đi. Cái bóng xuyên qua rèm trúc đổ xuống thảm len trong phòng ngủ, ánh nến màu da cam nhuốm lên đường nét y, bên cổ nghiêng nghiêng hơi đỏ một chút.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: