Tra Càn thành kính quỳ trong trướng, mái tóc bạc phơ của hắn chạm xuống mặt đất, cầu xin: “ Nga Tô Hòa Nhật tôn kính, bộ Hữu Hùng là con hùng gian xảo nhất Đại Mạc, lương thực mà ngài cần, Hồ Lộc bộ chúng ta tình nguyện cung cấp gấp bội.”
Phong thư dừng ở trên tay của A Mộc đại Nga Tô Hòa Nhật, Cáp Sâm và hắn có vài phần giống nhau, nhưng hắn so với Cáp Sâm càng thêm thô kệch, cũng càng thêm cường tráng. A Mộc thả thư xuống, dùng ngón tay cái đeo nhẫn cốt ban cạo qua quýt bộ râu dài của mình, giống như hán tử có thể say rượu và ngã trên đường bất cứ lúc nào.
“ Đại Chu có câu, lượng sức mà đi,” giọng A Mộc trầm xuống, “ ta cảm tạ sự chân thành của ngươi, nhưng mà bằng hữu của ta, đàn dê của ngươi đều đã đưa đến giao chiến địa, nếu còn tiếp tục như vậy nữa, thì vào đông năm nay rất nhiều người của bộ Hồ Lộc sẽ chết đói.”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: